Từ môi giới bất động sản mắc kẹt trong áp lực nợ đến hành trình tạo dòng tiền ổn định 50 - 60 triệu mỗi tháng: câu chuyện của Nguyễn Việt Đức
Có những giai đoạn người ta không thiếu tham vọng, cũng không thiếu nỗ lực, nhưng lại thiếu một thứ quan trọng nhất là dòng tiền ổn định. Khi điều đó xảy ra, mọi áp lực sẽ dồn đến rất nhanh. Với Nguyễn Việt Đức, quãng thời gian ấy gắn liền với công việc môi giới và đầu tư bất động sản — một lĩnh vực có thể mang lại những khoản thu rất tốt ở một số thời điểm,nhưng cũng có thể đẩy người ta vào trạng thái vô cùng căng thẳng khi thị trường không vậnhành theo điều mình kỳ vọng.
50-60 Triệu mỗi tháng từ hệ thống

Trước khi bắt đầu hành trình mới, Đức làm môi giới và đầu tư bất động sản. Thu nhập của anh không cố định. Có tháng kiếm được 10 đến 20 triệu đồng, nhưng cũng có tháng gần như không có gì. Sự thất thường đó vốn đã là một áp lực. Nhưng khó khăn thực sự chỉ bắt đầu khi anh dùng đòn bẩy quá tay. Bất động sản không thanh lý được, dòng tiền bị nghẽn, tiền trả lãi thì vẫn đến hạn. Khi không còn tiền để bù đắp thiếu hụt và phía trước là một khoản nợ khá lớn, cuộc sống không còn là câu chuyện của kỳ vọng nữa mà trở thành bài toán sống còn.
Thật ra Đức không phải người chưa từng thử đi tìm hướng khác. Trước đó, anh cũng từng bán hàng affiliate trên TikTok với một vài sản phẩm như mật hoa dừa hay dầu gội. Nhưng mọi thứ không hiệu quả rồi cuối cùng cũng dừng lại. Điều đó cho thấy anh đã từng muốn thay đổi, chỉ là những thử nghiệm trước đó chưa đủ để tạo ra một con đường thật sự. Có một khác biệt rất lớn giữa việc chạm vào một cơ hội và việc quyết định bước hẳn vào nó một cách nghiêm túc.
Đức từng ở vế đầu, rồi sau đó mới chuyển sang vế sau. Lý do khiến anh quyết định bắt đầu lần này cũng khá rõ ràng. Trước hết, anh tin vào anh Linh — một người đã có kết quả thật trong kinh doanh, lãnh đạo và đào tạo. Với những người đang ở trong giai đoạn khủng hoảng, niềm tin vào người dẫn đường là điều rất quan trọng. Nó không thay mình làm việc, nhưng giúp mình có đủ cơ sở để dốc sức vào một hướng đi mà không bị nghi ngờ bào mòn ngay từ đầu. Lý do thứ hai là anh tin vào mô hình bán những sản phẩm thực tế, đặc biệt là sản phẩm chăm sóc sức khỏe, vì đây là nhu cầu có thật và có khả năng tạo ra dòng tiền dài hạn chứ không chỉ là một cơn sóng ngắn.
Tuy vậy, niềm tin không khiến những ngày đầu trở nên dễ dàng hơn. Đức bước vào với rất nhiều khoảng trống. Anh thiếu kiến thức về sản phẩm, thiếu kiến thức bệnh lý và đặc biệt là chưa từng làm telesale. Ngay cả việc nhấc điện thoại lên gọi cho khách hàng cũng đã là một thử thách. Không biết phải nói gì, sợ gọi, sợ nói sai, sợ mình không hợp — đó là những cảm giác rất thật mà nhiều người bước vào nghề này đều từng trải qua. Chỉ khác ở chỗ có người dừng lại ngay tại đó, còn có người tiếp tục đi qua.
Đức kể rằng đã có lúc mình nản, có lúc muốn dừng, có lúc tự nghĩ rằng bán mãi không ra đơn thì có lẽ mình không hợp. Ở độ tuổi ngoài 40, anh còn tự hỏi liệu mình có quá muộn để bắt đầu một nghề mới hay không. Đây là một điểm rất đáng chú ý. Vì càng lớn tuổi, con người càng dễ bị giữ lại bởi những định nghĩa đã hình thành sẵn về bản thân. Người trẻ thường sợ vì chưa biết. Người lớn tuổi nhiều khi sợ vì nghĩ rằng mình đã biết quá rõ giới hạn của mình. Muốn bước qua điều đó không dễ.
Nhưng rồi anh không dừng lại. Điều giúp Đức vượt qua giai đoạn ấy đến từ ba thứ đi cùng nhau: có người thầy chỉ dẫn từng bước, có đồng đội và anh em trong hệ thống kèm cặp, và có một quyết tâm buộc bản thân phải rèn luyện kỷ luật mạnh hơn. Anh không thoát khỏi sự chông chênh bằng một cú hích cảm xúc, mà bằng việc quay về với những điều rất cơ bản: đặt mục tiêu rõ ràng, làm đều, rèn từng ngày, giữ trong đầu một niềm tin rất dứt khoát rằng mình làm được, chắc chắn làm được.
Có lẽ đó là bước chuyển lớn nhất trong hành trình của Đức. Khi một người đã ở trong áp lực
tài chính kéo dài, rất dễ để đầu óc chỉ nhìn thấy bế tắc. Nhưng nếu vẫn giữ được một điểm tựa tinh thần đủ chắc, họ sẽ bắt đầu đi lại được từng bước. Đức chọn cách như vậy. Anh không chờ cảm hứng. Anh tập trung 100%, học hỏi liên tục và ép mình vào kỷ luật. Mỗi ngày, anh tự đặt chuẩn phải đạt doanh số 5 triệu đồng hoặc phải có 400 phút rèn luyện. Đây không còn là cách làm theo hứng nữa. Đây là cách một người tự xây lại mình từ nền tảng.
Kết quả đầu tiên đến sau hơn ba tháng. Doanh thu khi đó là 170 triệu đồng. Nếu chỉ nhìn vào con số, người ta có thể nghĩ đây là một cú bứt lên mạnh về kinh doanh. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đây còn là cột mốc xác nhận cho cả một quá trình thay đổi bên trong. Nó chứng minh rằng một người từng không biết gọi điện thế nào, từng nản, từng nghi ngờ tuổi tác của mình, từng kẹt trong một bài toán nợ nần và thiếu hụt dòng tiền vẫn có thể tạo ra kết quả lớn nếu đủ tập trung và đủ kỷ luật.

Anh nói cảm xúc lúc ấy là rất vui và rất tự tin. Không phải kiểu tự tin mơ hồ, mà là một sự tin tưởng có cơ sở rằng nếu mình rèn đúng và rèn đủ đều thì kết quả sẽ đến. Đây là một niềm tin rất khác với sự lạc quan suông. Nó được xây bằng trải nghiệm thật, bằng những ngày đã làm, đã mệt, đã nghi ngờ và vẫn không bỏ cuộc.
Hiện tại, thu nhập của Nguyễn Việt Đức đang ở mức 50‒60 triệu đồng mỗi tháng. Anh đang trong quá trình build team, đồng thời vẫn duy trì thói quen rèn luyện và kỷ luật bản thân rất mạnh. Cách anh giữ tư duy cũng rất đáng chú ý: khi tin rằng mình làm được, chắc chắn mình sẽ tìm ra giải pháp. Nhiều người nhìn vào kết quả hiện tại có thể chỉ thấy thu nhập đã ổn định hơn trước. Nhưng thực ra, điều quan trọng hơn là anh đã rời khỏi kiểu sống bị thị trường và áp lực tài chính kéo đi, để bước sang một trạng thái chủ động hơn, có hệ thống hơn và có khả năng tạo dòng tiền bền hơn.
Khi nói về chuyện kiếm tiền online, Đức không cho rằng online là thứ quá khó. Theo anh, người thất bại không phải vì mô hình này bất khả thi, mà vì họ không làm đủ đúng và không làm đủ lâu. Đây là một nhận định rất tỉnh. Bởi nhiều người đánh giá một cơ hội quá sớm, thường là trước khi họ thật sự đi đủ sâu để hiểu nghề. Họ làm vài hôm, ra ít kết quả, rồi kết luận rằng mô hình không hiệu quả. Nhưng đôi khi vấn đề không nằm ở mô hình, mà nằm ở cường độ, độ kỷ luật và thời gian người ta chịu dành ra cho nó.
Anh cũng cho rằng thực ra không có ai là hoàn toàn không phù hợp. Chỉ có những người không tập trung và không đủ nỗ lực. Nói cách khác, rào cản lớn nhất không nằm ở tuổi tác, xuất phát điểm hay kỹ năng ban đầu, mà nằm ở mức độ cam kết thật sự với con đường mình đã chọn. Nếu xem đây là thứ làm thêm cho có, kết quả thường cũng sẽ hời hợt như chính cách mình bước vào. Còn nếu đã quyết tâm, chịu học hỏi và chịu rèn luyện, thì cái khó sẽ dần nhường chỗ cho năng lực.
Câu anh nói với người mới nghe rất đời nhưng cũng rất thật: khó cũng không hẳn là khó, dễ cũng không hẳn là dễ. Nó khó với người không chịu làm, không chịu nỗ lực. Nhưng nó lại trở nên dễ hơn rất nhiều với người quyết tâm, chịu khó học hỏi và rèn luyện. Đây không phải là câu nói để động viên cho vui. Nó phản ánh chính con đường anh đã đi qua: từ trạng thái áp lực vì đòn bẩy, thiếu dòng tiền, nợ nần và loay hoay với các thử nghiệm không hiệu quả, đến chỗ xây lại được một nguồn thu nhập đều đặn hơn, một tư duy vững hơn và một hướng đi bền hơn.
Một chi tiết đáng giá khác trong câu chuyện của Đức là anh không chỉ nói về tiền. Ở phần minh chứng, anh nhắc đến việc mình đã giúp được nhiều khách hàng khỏe mạnh hơn và giúp nhiều người làm cùng bắt đầu có thu nhập ổn định. Điều đó cho thấy hành trình này không chỉ là chuyện tự cứu mình ra khỏi áp lực tài chính. Nó còn là quá trình một người bắt đầu tạo ra giá trị thật cho người khác. Và đó thường là dấu hiệu của một con đường có thể đi dài.

Câu chuyện của Nguyễn Việt Đức vì vậy không chỉ là câu chuyện của một người đổi nghề hay tìm được một công việc mới. Nó là câu chuyện của một người từng đi qua giai đoạn rất chông chênh về tài chính, từng bị dồn vào góc bởi chính những quyết định cũ của mình, nhưng không chấp nhận đứng yên ở đó. Anh bắt đầu lại trong một lĩnh vực mình chưa từng làm, học một kỹ năng mình chưa từng có, và ép bản thân vào một kỷ luật mà trước đây có lẽ anh chưa từng duy trì ở mức cao như vậy.
Đôi khi, điều đáng nể nhất ở một hành trình không nằm ở chỗ nó bắt đầu đẹp thế nào, mà ở chỗ người trong cuộc có dám xây lại từ một điểm rất khó hay không. Đức đã làm điều đó. Và có lẽ, đó cũng là lý do câu chuyện này tạo ra cảm giác rất thật: bởi nó không đi lên từ một nền tảng hoàn hảo, mà đi lên từ áp lực, từ thiếu hụt và từ quyết tâm không để mình bị mắc kẹt mãi trong chính bài toán cũ.
Muốn tự mình xây một hành trình như thế?
Khoá “Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân Bằng Video Ngắn” hướng dẫn bạn từng bước: từ cách kể câu chuyện của mình, dựng kênh, tới khi ra đơn đầu tiên.
Muốn biết người đứng sau chương trình này? Đọc câu chuyện của Lê Chí Linh →