Từ những đêm làm cocktail bar đến hành trình xây thu nhập hơn 50 triệu mỗi tháng: câu chuyện của Tống Nam Văn
Có những giai đoạn trong cuộc sống, một người không hẳn đang rơi vào bế tắc hoàn toàn, nhưng càng sống lâu trong guồng quay hiện tại, họ càng cảm thấy rõ rằng nếu không thay đổi, mình sẽ tiếp tục đi theo một quỹ đạo không thật sự thuộc về mình. Tống Nam Văn đã từng ở trong trạng thái đó.
50 triệu mỗi tháng

Trước khi đến với DiLiM Supplement, Văn làm phục vụ tại một quán cocktail bar ở quận 1. Thu nhập khi đó dao động khoảng 10 đến 15 triệu đồng mỗi tháng. Nếu chỉ nhìn vào con số, nhiều người có thể nghĩ đó là một mức tạm ổn với một người trẻ. Nhưng vấn đề của Văn không chỉ là tiền. Công việc của anh bắt đầu từ 6 giờ tối và thường kéo dài đến 2‒3 giờ sáng hôm sau.
Nhịp sống đảo ngược hoàn toàn. Làm việc ban đêm, nhậu nhiều, thức khuya, ăn uống thất thường khiến sức khỏe của anh dần đi xuống. Cuộc sống gần như chỉ xoay quanh ban đêm, còn ban ngày thì ngủ để hồi sức.
Sống trong guồng quay đó một thời gian, Văn bắt đầu muốn thay đổi công việc. Không chỉ để đổi chỗ làm, mà là đổi cả môi trường sống. Anh trai của Văn , anh Hiếu, là người giới thiệu anh đến với DiLiM để bắt đầu làm kinh doanh online. Nhưng ở thời điểm đó, hiểu biết của Văn về “bán hàng online” còn rất đơn giản. Anh nghĩ rằng bán online nghĩa là chỉ cần đăng sản phẩm lên Facebook hoặc Shopee, có người đặt thì gửi hàng đi là xong. Trước đó, anh gần như chưa biết gì về thế giới kinh doanh online đúng nghĩa.
Dù vậy, sau một thời gian suy nghĩ, Văn vẫn quyết định bước vào. Lý do sâu xa không chỉ vì tò mò với một công việc mới. Anh muốn bước sang một môi trường tốt hơn, muốn được làm việc ban ngày, muốn thay đổi khỏi lối sống cũ đang bào mòn sức khỏe và năng lượng của mình.
Những ngày đầu ở DiLiM là một giai đoạn rất nặng. Gần ba tháng đầu tiên, Văn gần như không có tiền vì chưa bán được hàng. Đây là khoảng thời gian mà nhiều người chỉ nghe kể thôi cũng đã thấy áp lực. Trong giai đoạn mới vào, anh bắt đầu học về sản phẩm, sau đó gọi lại cho khách hàng cũ. Nhưng với một người chưa có kinh nghiệm về bán hàng, đặc biệt là chưa quen nói chuyện với khách qua điện thoại, việc gọi những data cũ là một áp lực rất lớn. Anh ngại nói chuyện với khách, thậm chí sợ nói chuyện với khách.
Không chỉ là áp lực tâm lý, cường độ công việc cũng rất cao. Mỗi ngày Văn phải luyện 400 phút gọi điện, từ sáng đến tối. Có những hôm đau họng, khàn cả tiếng nhưng vẫn phải tiếp tục. Trong khi đó, cuộc sống bên ngoài không hề nhẹ hơn. Quãng đường đi làm rất xa, cả đi lẫn về gần 50 km. Có thời điểm anh phải dậy từ 4 giờ sáng để chuẩn bị đi làm, tối 9‒10 giờ đêm mới về đến nhà, thậm chí có hôm 12 giờ đêm mới về. Đi làm gần như cả ngày nhưng lại chưa có tiền. Trong khi đó, tiền ăn, tiền nhà mỗi tháng vẫn đều đặn tăng áp lực lên vai. Đó là kiểu giai đoạn mà nếu chỉ nhìn kết quả bên ngoài, rất dễ nghĩ rằng mình đang đi sai đường.
Văn cũng có những lúc muốn ngưng. Anh từng tự hỏi liệu mình có nên dừng lại hay không. Có cả những người trong gia đình nói rằng nếu không phù hợp thì tìm công việc khác mà làm. Đó là lời khuyên rất thực tế, và cũng rất dễ khiến một người mới lung lay. Nhưng cuối cùng, Văn vẫn quyết định ở lại.
Một phần vì anh trai mình vẫn đang làm ở đó, giờ nói nghỉ thì cũng ngại. Nhưng phần quan trọng hơn là trong thời gian ấy, anh được anh Linh đào tạo về tư duy và định hướng phát triển. Có một câu nói mà Văn nhớ rất rõ: nếu tiếp tục làm công việc cũ với mức lương 10 triệu, thì một năm cũng chỉ có hơn 100 triệu. Nhưng nếu chấp nhận làm công việc này, kể cả năm đầu chưa có lương, và sang năm thứ hai thu nhập đạt 20 triệu hoặc cao hơn, thì một năm sau có thể bằng hai năm ở chỗ cũ, mà thời gian rảnh còn nhiều hơn.
Đó không chỉ là một phép tính về tiền. Nó là một cách nhìn lại quỹ thời gian của đời mình. Và đôi khi, một người không cần quá nhiều lý thuyết để tiếp tục. Họ chỉ cần một góc nhìn đủ rõ để thấy rằng cái giá mình đang trả hôm nay có thể đổi lấy một quỹ đạo khác tốt hơn ngày mai.
Điều quan trọng nhất Văn học được trong giai đoạn đó là khi bắt đầu một công việc mới, mình phải chấp nhận ít nhất từ một đến ba tháng đầu thu nhập rất thấp, thậm chí không có thu nhập. Trong khoảng thời gian ấy, điều cần làm không phải là liên tục đòi kết quả, mà là tập trung học và làm nhiều hơn. Và quan trọng nhất là phải kiên trì với công việc mình đã chọn.
Sau khoảng ba tuần làm việc, Văn bán được đơn đầu tiên cho một khách hàng data cũ, với sản phẩm là một hộp Natto 120 viên. Đó là cột mốc đầu tiên giúp anh cảm nhận rõ rằng công sức mình bỏ ra không hoàn toàn vô nghĩa. Nhưng bước ngoặt lớn hơn đến vào giữa tháng 8, sau khi anh đi thiền Vipassana 10 ngày. Kể từ đó, Văn bắt đầu chạy quảng cáo. Chỉ trong 12 ngày, anh bán được gần 70 triệu đồng. Sang tháng 9, doanh số tiếp tục tăng lên gần 200 triệu đồng. Sau khi trừ chi phí và lương, thu nhập của anh lúc đó đạt khoảng 24 triệu đồng.
Cách Văn vận hành lúc ấy khá rõ ràng. Mỗi ngày, anh Hiếu chạy khoảng 1 triệu đồng tiền quảng cáo để có data khách hàng mới. Phần của Văn là gọi cho khách hàng mới và chăm sóc lại nhóm data khách hàng cũ. Đây không phải là một thành công đến từ may mắn bất ngờ, mà là kết quả của việc học, luyện, chịu áp lực đủ lâu và bắt đầu biết cách vận hành công việc một cách thực tế hơn.
Khi nhận được số tiền lương đầu tiên xứng đáng với nỗ lực mình bỏ ra, Văn nói rằng anh cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Anh dẫn mọi người đi ăn và khoe với bạn bè số tiền mình kiếm được. Đó là một cảm xúc rất đời. Không cần phải nói bằng những ngôn từ quá lớn lao. Với một người từng có giai đoạn đi làm quần quật cả ngày mà không có tiền, khoảnh khắc cầm được thành quả đầu tiên trong tay luôn mang một ý nghĩa rất khác.
Hiện tại, thu nhập trung bình mỗi tháng của Văn đã ở mức trên 50 triệu đồng, có những tháng gần 100 triệu hoặc hơn. Anh vẫn đang ở trạng thái solo nhưng đã bắt đầu xây dựng team cho mình. So với xuất phát điểm trước đây, đây là một bước chuyển rất lớn. Nhưng nếu nhìn kỹ, thứ thay đổi sâu nhất không chỉ là thu nhập.

Văn nói rằng thói quen thay đổi rõ nhất của mình là bắt đầu yêu thích thể thao. Trước khi vào DiLiM, anh gần như không chơi thể thao. Nhưng khi bước vào môi trường có văn hóa thể thao rõ ràng, anh bắt đầu chạy bộ, chơi nhiều môn thể thao hơn và duy trì điều đó suốt hai năm qua. Chính anh cũng cảm nhận được mình thay đổi rất nhiều so với trước kia, từ tính cách đến cách suy nghĩ, tất cả đều trưởng thành hơn.
Đây là điểm rất đáng chú ý trong câu chuyện của Văn . Bởi có những người đổi việc và chỉ mong đổi thu nhập. Nhưng với anh, sự thay đổi đã đi xa hơn: từ một người sống đảo lộn nhịp sinh hoạt, sức khỏe đi xuống và bị cuốn vào môi trường làm việc ban đêm, đến một người có thu nhập tốt hơn, sống lành mạnh hơn, chơi thể thao đều hơn và trưởng thành hơn trong cách nhìn cuộc sống.

Khi nói về lý do nhiều người thất bại trong việc kiếm tiền online, Văn nhìn ra một vấn đề rất thực tế: họ chỉ nghĩ đây là việc làm thêm, không thật sự tập trung và luôn muốn kiếm tiền nhanh. Theo anh, những người không phù hợp với mô hình này là những người muốn có tiền ngay, không chịu làm và cũng không chịu học hỏi. Nếu nói một câu với người mới, Văn sẽ khuyên rằng khi bắt đầu một mô hình hay một công việc nào đó, hãy tập trung 100% để học hỏi và làm việc.
Câu nói này nghe đơn giản, nhưng lại rất đúng với chính hành trình của anh. Vì nếu Văn chỉ bước vào với tâm thế làm thêm cho biết, có lẽ anh đã dừng lại từ những ngày đầu khản giọng, không có tiền và phải đi quãng đường xa mỗi ngày. Nhưng vì anh ở lại, chịu học, chịu rèn và chấp nhận đi qua giai đoạn khó nhất, anh mới có được quỹ đạo hiện tại.
Câu chuyện của Tống Nam Văn không phải là câu chuyện của một người có sẵn nền tảng đẹp rồi chỉ việc đi lên. Nó là câu chuyện của một người từng sống trong một nhịp đời không còn phù hợp với mình, từng chịu áp lực rất lớn trong giai đoạn đầu và từng có đủ lý do để bỏ cuộc, nhưng cuối cùng vẫn chọn ở lại đủ lâu để thấy kết quả xuất hiện.
Đôi khi, giá trị lớn nhất của một hành trình không nằm ở việc nó giúp ta kiếm được bao nhiêu tiền, mà nằm ở chỗ nó kéo mình ra khỏi một lối sống đang kéo mình đi xuống. Với Văn , bước chuyển đó không chỉ là từ 10‒15 triệu lên hơn 50 triệu mỗi tháng. Nó còn là hành trình đi từ những đêm dài, sức khỏe suy giảm và cảm giác mơ hồ về tương lai, sang một cuộc sống có định hướng hơn, lành mạnh hơn và đáng để tin rằng mình đang đi đúng đường.
Muốn tự mình xây một hành trình như thế?
Khoá “Xây Dựng Thương Hiệu Cá Nhân Bằng Video Ngắn” hướng dẫn bạn từng bước: từ cách kể câu chuyện của mình, dựng kênh, tới khi ra đơn đầu tiên.
Muốn biết người đứng sau chương trình này? Đọc câu chuyện của Lê Chí Linh →